Mẹ Việt ‘dã man’ v���i con mình sau khi thấm tội ở tr���i đất ơi Tây

Tôi bị cho là dã man vì rất nhiều thứ: không xúc cho con ăn, không đỡ con khi ngã, không dỗ khi con khóc, không bê hộ cái ba lô nặng…

Tôi là một bà mẹ dã man. Ai nói thế trước nhất nhỉ? Bà ngoại cô con  mua baking soda ở đâu gái 5 tuổi tên Sa của tôi – tức là mẹ tôi. Sau này thêm rất nhiều người nói ra mê hoặc nghĩ tôi là người dã man, chẳng có chút tình thương xót với trẻ con. Đúng là tôi rất "dã man" bởi chưng tôi không bao giờ giúp bất kì ai cái mà gia tộc có trạng thái tự làm được. Tại sao ư? Làm được thì tự đi mà làm sao phải nhờ người khác giúp.Tôi đã phải trả chớ chi rất nhiều cho việc không độc lập của mình khi bước chân sang Hà Lan và mất một năm trời đất ơi để thích nghi. Ngay sau đó, tôi luôn luôn phải vừa đi làm vừa đi học vừa lo cuộc sống cho chính mình và học những bài học kỹ năng sống suốt 16 năm học ở Việt Nam chẳng có ai dạy tôi cả. Ảnh minh họa: Lifeyourway.

Có lần xe đạp thủng xăm giữa đường lúc 6 giờ sáng, tôi đứng dưới ánh trăng (mùa đông 6 giờ trăng vẫn sáng) khóc không biết làm gì. Muộn giờ làm, tàu điện chưa chạy, taxi lấy đâu chỉ mà trả, gọi bạn giúp thì ngại, chúng nó còn đang ngủ. 7 giờ tôi bắt đầu làm. Và chung cuộc tôi phải khóa xe vào gốc cột điện, chạy như điên đến chỗ làm và gọi điện cho sếp báo tôi sẽ đến muộn. Cuối giờ, tôi gọi thằng bạn đến sửa xe giúp rồi đạp về. Sau đợt đó, thỉnh thoảng bạn sẽ nhìn thấy tôi ngồi phệt bên vỉa hè tháo xăm xe, vá xe, lắp mọi rợ thứ lại như cũ như một bác vá xe thực thụ. Thế thời phải thế. Và nếu tôi làm được thì tôi tin chắc ai cũng làm được. Và tôi học được, trong khi tôi sợ độ cao run rẩy trên tháp Eiffel, mấy đứa bạn lớp tôi 18 tuổi đã xách ba lô đi ngao du khắp nơi trên thế giới, vừa đi vừa làm việc để có đồng cân đi tiếp. 18 tuổi tôi biết làm gì ở Việt Nam? Bố tôi vẫn giặt quần bò cho tôi vì chưng sợ quần bò cứng tay con yếu không giặt được. Sau này cha nội Sa (người ngoại quốc) kể khi đó anh đi làm ở Australia hái dưa hấu, thắt dính líu nho… kiếm được 5 đôla mỗi giờ, tối ăn hai lát bánh mì phớt tỉnh lạc với chuối để dành tiền đi lặn với cá heo ở Great Barrier Reef, đi nhảy dù, nhảy bungy trên những cây cầu cao nhất ở New Zealand… Thảo nào thanh niên phương Tây có thái độ tự tín mà dân ngọc trai Á dù cho giỏi chuyên môn đến đâu cũng không có được.Ở Việt Nam có ai dám cho con đi như thế? Có ai tin con mình làm được thế? Có bạn nào 18 tuổi đủ kỹ năng sống và vốn tri thức xoay xở được ở các nước khác trong một năm trời đất để học về thế giới và ngục phá xem mình thật sự thích gì, làm gì để quyết định xem sẽ học tuyệt học chuyên ngành gì? Nhưng con tôi, tôi muốn "gap year" (thời gian nghỉ một năm, thường là sau tốt nghiệp phổ quát trung học) là một trong những sự chọn lọc của Sa khi 18 tuổi. Việc tôi không được làm thế khi 18 tuổi càng thúc đẩy tôi giúp Sa để bạn ấy có trạng thái làm được. Tôi muốn giúp Sa lớn lên với suy nghĩ "I can vì it" – mình làm được, để 18 tuổi Sa ra khỏi nhà, bạn ấy có thể đi đâu, làm chi cũng không khó nhọc như tôi hồi trước. Và để đích thị tôi cũng không phải lo âu cho đứa con gái bé bỏng của mình.

Tôi không có đồng cân cho con, nhưng tôi sẽ giúp con trang bị danh thiếp kỹ năng. Tiền con tôi sẽ phải tự kiếm, giống tôi ngày trước. Nhưng đương nhiên đó đồng cân là một lựa chọn, nếu Sa chọn thì làm, nếu Sa không muốn thì đó là quyết định của bạn ấy. Thế thành thử tôi là một bà mẹ dã man. Tôi sẽ không bao giờ giúp mua baking soda ở đâu Sa những việc Sa có trạng thái làm được. Ngược lại tôi còn thường xuyên hỏi Sa cuối mỗi ngày:1. Hôm nay con làm được gì cho cái đầu của mình? 2. Hôm nay con làm được gì cho cơ thể mình?

3. Hôm nay con làm được gì cho ngôi nhà của mình? 4. Hôm nay con làm được gì cho mẹ?Bật mí cho mọi rợ người biết, tập nói "không" khó hơn nói "vâng" rất nhiều. Nhưng khi bạn tự tín hơn bạn dễ nói không hơn. Tôi tập nói không mãi với cà phê mà chưa được. Tôi tập đi ngủ 10 giờ mãi vẫn không xong, bởi thói quen làm việc ban đêm từ thời còn là đâm viên. Tôi tập nói không với những điều động tôi không chấp thuận nhưng không phải lúc nào cũng thành công. Và tôi man rợ với Sa không phải vì tôi không yêu con mà do tôi tin vào năng lực của bạn ấy. Tôi nói không bởi chưng tôi biết con tôi không cần sự trợ giúp cũng làm được việc đó. Vì sau này, sẽ có những chuyện vượt ra ngoài tầm hiểu biết và sự kiểm rà soát của tôi, tôi hy vọng con tôi khi không có mẹ bên cạnh sẽ luôn tự mình vượt qua được mọi rợ chuyện bởi chưng từ nhỏ mẹ đã luôn luôn nói "Mẹ tin là con tự làm được. Con không cần mẹ giúp đâu".

Theo vnexpress
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét